Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Ngày đăng kí kết hôn

Đáng ra em phải đưa sự kiện quan trọng, mang tính bước ngoặt cuộc đời chúng mình lên đúng ngày mới phải, nhưng do công việc bận rộn và nhiều nguyên nhân khác mà giờ em mới viết.
Đó là một ngày đẹp trời, 22/11/2015 (ngày 11/10 năm Ất Mùi), anh sang nhà đón em từ sớm để về bên nhà anh thực hiện kí kết bản giao ước mang tính pháp lí vô thời hạn của chúng mình. 
Ngày đăng kí của chúng mình có nhiều điều may mắn: 
Thứ nhất, nhờ có bố chồng có mối quan hệ tốt mà ngày đăng kí cũng là ngày đẹp, hợp duyên tốt số cho chúng mình. Các cô chú ở UBND phải về tận nhà mình thực hiện buổi lễ quan trọng này cho chúng mình. Oách thế đấy, chủ nhật cũng được đăng kí, mà lại còn không cần ra UBND nữa chứ :)
Thứ 2, chắc cũng là ngày đẹp, nên mọi chuyện tốt lành cũng đến. Khi lần trước chúng mình công phá "bất thành cô bé" thì hôm đó đã được. Ông trời như hiểu lòng người, khi mọi chuyện đã thành đã đổ cơn mưa rào, như chung vui với chúng mình vậy. 
Em nghĩ ngày hôm đó, ai cũng vui mừng với cái kết có hậu của chúng mình. Cuối cùng, ta cũng chính thức được  gặt hái thành quả cho tình yêu 4 năm và gần 10 năm tri kỉ của chúng mình.
Em cũng đã thân thiết hơn với bố mẹ và các anh chị trong nhà. :) :) :) Cảm giác rất vui chồng ạ, bố mẹ chồng, anh chị chồng ai cũng đáng yêu hết cả. Em yêu gia đình mới của mình và Em yêu Anh nhất!

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Cháu bà nội, tội bà ngoại

Người rớt nước mắt khi nghe con đến bên mẹ chính là bà ngoại. Bà bảo: “Vậy là bà sắp có cháu bế rồi”. Và thế là tuần nào bà cũng gửi cả đống đồ ra cho hai mẹ con. Nào thì thức ăn, nào thì rau, rồi hoa quả ở quê.
Cái gì bà cũng dành dụm vì đứa cháu nhỏ trong bụng con gái mình. Rồi dặn dò đủ thứ, nào là tránh ăn cái này, tránh ăn cái kia, nên ăn cái gì cho tốt, giữ gìn sức khỏe ra sao… Cảm tưởng như con gái mang bầu nhưng mẹ còn lo nhiều hơn.
Ngày đau bụng vì sắp sinh con, muộn lắm rồi, mẹ vẫn bắt chuyến xe cuối cùng để lên thành phố cùng với con gái và cháu ngoại của mình. Suốt đêm hai mẹ con ở trong viện, con thì đau, mẹ thì gắng động viên con rồi mọi chuyện sẽ qua. Ngày trước sinh con mẹ cũng thế. Nghe mẹ nói thế mà thấy lòng rưng rưng, đúng rồi, mẹ cũng từng sinh mình vất vả như vậy đấy. Đúng là người xưa nói có sai đâu: Có sinh con mới hiểu lòng cha mẹ.
Người đầu tiên bế cháu ra từ phòng sinh là bà ngoại. Mẹ khóc khi nhìn cháu. Và hỏi bác sĩ con gái mẹ có sao không? Tới khi bác sỹ bảo cả mẹ và con đều khỏe mạnh, mẹ mới thở phào như trút được mọi nỗi lo âu. Quay nhìn đứa cháu nhỏ trên tay nựng yêu: “Giống của bà, bà nhìn cái là nhận ra ngay!”
Con sinh mổ, nên vết mổ rất đau, sữa chưa về. Đêm đêm, mẹ bế cháu ngồi bên giường lo lắng nhìn con gái đau đớn mà đôi mắt mẹ rưng rưng. Mẹ thay con chăm cháu, cho cháu ăn từng chút sữa, mang cháu đi tắm, thay tã, bế cháu hàng đêm cho con gái chợp mắt. Nhiều khi tỉnh dậy, vẫn thấy bà cháu bế nhau đi từ đầu phòng tới cuối phòng. Có khi là bà bế cháu, ngồi tựa cạnh giường vì con bé cứ đặt xuống giường là khóc oe oe.
Mấy ngày trên viện, mẹ gầy cả đi, chỉ vì chăm con chăm cháu. Ngày đón con về nhà nội, bà ngoại cũng đi theo. Mẹ ở đó nửa tháng, chăm cho con gái khỏe, thức đêm thay con để bế, để chăm cháu. Những đêm dài, chỉ có bóng bà ngoại ẵm cháu ầu ơ, như những ngày mẹ chăm những đứa con của mình.
Vẫn cẩn thận, vẫn dịu dàng chu đáo và vẫn nhẫn nhịn hi sinh âm thầm như thế. Nhiều khi thấy mẹ thức đêm nhiều, bảo mẹ để con bế cháu, mẹ nghỉ đi. Mẹ lại bảo: Thôi, để mẹ chăm cho được ngày nào hay ngày ấy. Mẹ về rồi, thì chúng mày lại bồng bế nhau chứ ai bồng cho nữa mà còn đòi. Tới khi ấy có muốn dưa cho ai cũng chả được nữa chứ đừng nói là đòi. Thôi, ngủ đi mà lấy sức.
Nghe mẹ nói thế, lại đành ngoan ngoãn vào giường nằm. Nước mắt cứ ứa ra tự khi nào ướt gối. Nhìn mái tóc mẹ bạc dưới ánh đèn mờ, nhìn đôi tay gân guốc, sần sùi vì cả đời vất vả mà lòng cứ rưng rưng thổn thức. Mẹ nuôi con đã vất vả tới nhường nào. Mà giờ lại vì cháu, cũng vất vả bao nhiêu. Lặn lội xa xôi, đêm thức trắng đêm, ngày thì lại cặm cụi nấu nướng, giặt giũ cho con.
Ngày mẹ về quê, đôi mắt ngấn nước mẹ dặn: “Thôi ở lại mẹ về. Gắng cho mau khỏe, được tháng, rồi mẹ đón về nhà. Giờ thì ở lại đây, gắng hai mẹ con chăm nhau cho tốt. Bà nội yếu, bà chăm được gần nào thì được gần ấy. Gắng lên nhé con!”
Ngày hai mẹ con bắt xe về với bà ngoại, mẹ ra tận ngoài ngõ mé đường lớn đứng đợi con và cháu ngoại. Hai mẹ con vừa liêu xiêu bước xuống xe. Bà ngoại đã chạy ào lại bế cháu vào lòng. Nước mắt chỉ trực trào ra, mẹ chửi yêu: “Ôi, cái giống xấu của bà đây rồi”. Rồi mẹ quay nhìn con, thấy con gái gầy đi, đôi mắt thâm quầng. Mẹ khẽ vuốt đầu: “Khổ chưa con, chỉ tại lấy chồng xa. Bố nó chắc lại đi rồi hả”. Con khẽ khẽ gật đầu. Mẹ khẽ dắt tay: Thôi về với bà rồi. Về bà chăm hai mẹ con cho.

chau-ba-noi-toi-ba-ngoai1 
Người ta nói, khi sinh con, khổ nhất là khi sinh, khổ nhất là mấy tháng nuôi con trong cữ. Nhưng bao nhiêu cái khổ ấy, hầu như mẹ nào cũng đều gánh giùm con gái hết. (Ảnh minh họa)
Về nhà, mẹ không cho đụng vào gì hết. Bảo hai mẹ con cứ trông nhau là được. Mà cũng chả phải trông nhau, bà lại đêm đêm thức trông cháu cho con gái ngủ. Bà bảo: “Bà để ngồi ít thôi, không sau này đau lưng. Cứ nằm xuống đi. Mẹ già rồi, ngủ được mấy đâu. Có cháu ngoại mà ôm là vui lắm rồi. Cứ ngủ đi”.
Nghe mẹ nói thế mà đau lòng. Lưng mẹ ngày nào chả đau. Khi mẹ sinh con, mới được mấy ngày đã tự đi giặt giũ, đi nấu cơm, thậm chí là đi làm như ai chứ có được nghỉ ngơi như bây giờ. Nói với mẹ điều ấy thì mẹ bảo: “Thời ấy là thời của mẹ. Ai cũng khổ thế thôi! Không so được. Phụ nữ sinh con như là vắt xương vắt thịt đi, phải được nghỉ ngơi cẩn thận. Không nghe mẹ, nay mai già lại khổ đấy!” Mẹ là thế đấy, khi nào cũng chỉ mong những điều tốt nhất cho con mà chả khi nào nghĩ tới mình.
Mỗi khi đến bữa, bà ngoại làm nhiều món lắm. Khi nào mẹ cũng bắt phải ăn nhiều để cho cháu ngoại của mẹ ti. Vậy mà cứ tới bữa ăn, chưa kịp ngồi xuống mâm mẹ đã bảo: “Cứ ăn đi mẹ bế cháu cho. Mẹ ăn xong rồ”i. Rồi lại giục: “Gắng mà ăn nhiều vào. Mẹ ăn nhiều vào cho cháu bà bú ti nhỉ”. Rồi bà lại quay sang con bé đang nằm trong lòng bà đôi mắt đen hấp háy nhìn bà ngoại lấp lánh nụ cười nơi đôi môi hồng chúm chím.
Bà thấy thế lại chửi yêu: “Cha bố chị, cười cái gì mà cười chứ”. Đêm chốc chốc bà lại vào nhòm xem hai mẹ con có ngủ không. Vừa nghe tiếng cháu khóc là mẹ chạy vào ngay, bảo: “Con khóc thì gắng dỗ cho con ngủ nếu khóc khóc thành quen đấy!” Rồi lại bế cháu dỗ dành. Nhiều đêm, mẹ thức dậy không biết bao nhiêu lần.
Ba tháng hết cữ, mẹ bảo: “Thôi, bà trả cho bà nội thôi. Chắc bà sẽ nhớ cháu lắm!” Chia tay bà ngoại, hai mẹ con lại về bên nội. Đây mới là nơi gọi là nhà mình. Còn nhà ngoại chỉ là nhà ngoại thôi. Con gái và cháu về rồi. Mọi người kể, bà ngoại nhớ cháu thơ thẩn cả đêm chả ngủ được. Có đêm còn mơ cháu khóc mà giật mình chạy vô buồng, chả thấy con cháu đâu, thế là nước mắt lại ứa ra. Khóc vì nhớ con thương cháu.
Ông lại an ủi: “Con gái mình đi lấy chồng rồi thì là con của người ta. Cháu cũng là cháu của người ta. Nên nó phải ở nhà nó chứ ở nhà mình mãi làm sao được mà bà buồn rầu”. Bà ngoại lại thở dài: “Ờ, thì tôi cũng vẫn biết thế!”
Thì vẫn biết là thế. Người ta nói, khi sinh con, khổ nhất là khi sinh, khổ nhất là mấy tháng nuôi con trong cữ. Nhưng bao nhiêu cái khổ ấy, hầu như mẹ nào cũng đều gánh cả giùm con gái hết. Đúng là người xưa nói chẳng có sai bao giờ: Cháu bà nội, nhưng tội bà ngoại. Tội lắm. Nghe mà lòng cứ rưng rưng. Mẹ ơi! Bà ngoại ơi!

Bài viết là do em sưu tầm, em đã khóc vì nhớ mẹ khi đọc bài viết này chồng ạ

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Lòng tin của em khi là con của bố mẹ anh

Em chưa bao giờ ngừng nói với anh. em yêu gia đình anh nhiều như yêu anh vậy. Em quý trọng tình cảm gia đình anh dành cho nhau. Em yêu cách bố mẹ dạy anh và các anh chị khác. Em cũng thích nét đẹp dịu hiền của mẹ. Bác có vẻ nóng tính nhưng rất thẳng và tình cảm. Em yêu tất cả những gì thuộc về anh và gia đình anh. 


Sắp sửa làm dâu rồi, bạn bè em - những người đã cưới đều nói, "Cậu chuẩn bị tinh thần làm dâu đi, có chuyện vui, thuận lòng nhưng có những chuyện ấm ức lắm". Nói thực, nếu bạn bè không nói thế, em chưa bao giờ nghĩ là em sẽ không hòa hợp được với mọi người trong nhà anh. Em cũng chưa từng nghĩ em sẽ phải ấm ức khi ở nhà chồng. Vì em luôn nghĩ, con người em cứ chân thật mà sống như những gì em vốn có, bố mẹ sẽ thương sự chân thành của em như thương anh vậy. Nếu mai này, khi em là con của bố mẹ, sinh hoạt cùng, có gì sai sót, em cũng chỉ mong bố mẹ dạy dỗ em như dạy chị Liên, chị Phương vậy. Em chưa từng nghĩ vì "khác máu tanh lòng" mà bố mẹ mắng mình quá đáng. Sai thì phải biết lắng nghe đúng không anh?



Em vẫn từng nói với anh, điều em sợ nhất không phải bố mẹ chồng. Điều em lo lắng nhất sau khi chúng mình kết hôn đó là sự hòa hợp cuộc sống hôn nhân của hai ta. Em sợ em sẽ không đủ khéo léo để anh vẫn yêu em như bây giờ nữa. Đó là điều em sợ nhất. Vì em tự tin, em sẽ là dâu hiền, dâu thảo của bố mẹ.
Em cảm ơn anh, chồng của em ạ. Anh đã luôn ở bên, động viên em để em không lo lắng về cuộc sống mẹ chồng - nàng dâu. Cảm ơn anh thật nhiều!
P/s: Bài viết bắt nguồn từ bài thơ ở dưới chồng nhé!

TIN ANH ĐI, MẸ CHẲNG GHÉT EM ĐÂU
Tin anh đi mà, mẹ không ghét em đâu
Yêu anh bền lâu em đã là dâu của mẹ
Em cũng đừng lo tính mình còn non trẻ
Có anh đây rồi, sẽ lặng lẽ chở che

Tin anh đi mà, mẹ chẳng quá khắt khe
Chỉ cần lắng nghe, làm theo lời mẹ dạy
Đi đứng khoan thai, nói năng chậm rãi
Nhường dưới kính trên mẹ sẽ rất vui lòng

Tin anh đi mà, dẫu mang tiếng mẹ chồng
Nhưng mẹ của anh rất hiểu lòng dâu thảo
Vì đã một thời mẹ làm dâu tần tảo
Mẹ hiểu rõ ràng nỗi khổ của nàng dâu

Tin anh đi mà, rồi em sẽ quen mau
Người phụ nữ đầu tiên trong đời anh là mẹ
Người phụ nữ thứ hai - là em - người vợ trẻ
Hai người phụ nữ anh thương ắt sẽ thuận hòa

Rồi một ngày em cho mẹ làm bà
Anh và em sẽ ra rìa tất thảy
Cháu nội mẹ dù trai hay gái
Mẹ cũng cưng chiều như ngày đó thương anh

Tin anh đi mà, hạnh phúc sẽ đến nhanh!

First Night Sleep Together

Là vào tối chủ nhật, ngày 08/11/2015, lần đầu tiên chúng mình ở chung với nhau. Không có gì đặc biệt với các cặp đôi khác, nhất là khi họ sắp cưới. Nhưng với chúng mình nó là lần đầu sau gần 4 năm yêu nhau và chỉ 20 ngày nữa là đến ngày hai ta chung một nhà. 
Đúng là tức cảnh sinh tình, chúng mình chưa lần nào dám thử cả, vì lần nào em cũng sợ. Ngay kể cả tối hôm ấy em vẫn sợ. Không hiểu sao em không thể hòa hợp được với anh, mặc dù anh đã động viên, đã thử rất nhiều cách. Em không muốn trở thành một người vợ không tốt, khiến anh muộn phiền. Nhưng có lẽ, lần đầu làm gì cũng có nhiều bỡ ngỡ và sai sót. Thử nhiều lần nhưng chúng ta vẫn chưa làm được điều đó. Hi vọng ở tuần trăng mật, em sẽ dành cho anh những gì đúng nghĩa nhất là trăng mật anh yêu nhé! Vì em yêu anh rất nhiều! Hôn và yêu chồng!