Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Noel Ấm áp trở lại!

Cảm giác khác bởi được tận hưởng niềm hạnh phúc từ nhiều phía và mọi lúc đều có!



Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Em muốn yêu một người như thế!

‎"Em muốn yêu một người bản lĩnh, đàn ông, biết đối nhân xử thế, phụng hiếu cha mẹ, có trách nhiệm với gia đình, và sau này biết yêu thương vợ con.

Bản lĩnh không phải là chuyện gì cũng lo. Đàn ông không phải là việc gì cũng muốn ra mặt. Bản lĩnh là biết đúng sai, là chỗ dựa vững chắc cho gia đình. Đàn ông là biết chịu trách nhiệm với những gì mình làm, biết gánh vác, che chở cho vợ con.
Bản lĩnh không phải là xông pha vì chuyện thiên hạ, lo giải quyết những việc không đâu. Bản lĩnh bắt đầu từ một cái ôm thật chặt, một lời nói an ủi, một hành động mạnh mẽ của sự chở che.

Người ta có thể bảo anh không mạnh mẽ, anh chơi không đẹp. Nhưng với em, những lời nói đó không đáng gì đâu. Đời, sao hài lòng được tất cả.
Em muốn yêu một người, biết chia sẻ những gì mình có với nh người bất hạnh, khó khăn. Chứ ko phải khoe của với thiên hạ, lo những việc không nhất thiết phải lo.
Em muốn yêu một người, biết phân biệt đúng, sai, nặng, nhẹ. Chứ không phải làm việc theo cảm tính của bản thân.
Ở "mặt trận" xã hội, anh có thể có nhiều mối quan hệ. Nơi thương trường, anh có thể thành công. Bạn bè anh có thể nhiều, đối tác nhớ không hết. Nhưng những gì chúng ta cần cho cả một kiếp người là có ai đó ta thật lòng yêu thương, và họ cũng sẵn sàng ở bên ta trong mọi hoàn cảnh. Lòng người sâu lắm, tiền bạc làm sao mà đo. Vui vẻ, hạnh phúc, hay thậm chí mãi mãi ở bên 1 ng giàu có thì thật...ai cũng làm được.
Trong mắt em, anh không nhất thiết phải tài giỏi hơn người, không cần phải danh vọng, quyền thế tận trời xanh. Không nhất thiết phải được nhiều người yêu mến, ai ai cũng giả lả lấy lòng. Thành công, là khi anh hết lòng yêu thương em, có trách nhiệm với tình yêu này, và cố gắng cùng em xây dựng. Và thành công của em, là có một người yêu như thế.
Em chưa bao giờ phán xét ai qua lời nói của một kẻ khác. Và với anh thì càng không. Hãy yên tâm là anh rất quan trọng với em, quan trọng hơn nhiều người, nhiều lời nói, nhiều vật chất...rất rất nhiều. Và em cũng mong muốn, em cũng sẽ có vị trí như thế trong lòng anh. Chỉ vậy thôi, là đủ rồi. Vì đâu có gì hạnh phúc hơn mình là một "quyền ưu tiên", một ai đó "đặc biệt quan trọng" đối với một ai đó. Có phải ko? :)

Em muốn yêu một người như thế!"

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Cảm xúc sau khi nhận lời yêu 2 ngày

Qua rồi, qua 2 ngày rồi ... vậy mà cái cảm giác đê mê vẫn còn... xuyến xang... Kể từ lúc đó Em không còn cô đơn nữa...
Như một thói quen, hai đứa đi chơi, thích theo kiểu lối cũ ta về... Chúng mình cùng thích ngồi ở cái ghế đá quen thuộc ven hồ Tây, cùng thích đi dạo quanh Hồ Gươm, nhảy nhót cùng với ánh đèn đường..., cùng thích đứng trên cây cầu nhô ra giữa dòng ở công viên Hòa Bình, cùng thích ăn kem mùa đông...rất nhiều thứ chúng mình muốn làm cùng nhau.... và vì như thế mình ngày càng gần nhau hơn.
Phút đầu, tim Em chưa xuyến xao, rộn ràng nhảy múa khi bên anh... Nhưng, Anh cứ quan tâm Em, cứ bên Em mãi... và đến một ngày, khi Em ghé tai Em vào lồng ngực Anh, Em thấy tim Anh đập mạnh, và thấy hình như tim Em nó cũng đang rung chuyển theo tiếng thở của Anh,... Em quyết đinh, Em sẽ thử, Em sẽ cho Anh cơ hội để mình có thể hiểu rõ nhất, mình cần nhau như thế nào? 


Và rồi Em phát hiện ra một điều quan trọng, rất quan trọng Anh ạ. Em ngày càng nhớ Anh nhiều hơn, Em thích Anh? Không, Em không thích Anh, mà phải nói là Em đã yêu Anh mất rồi. Một ngày trôi qua, nếu không được gặp Anh, Em ngỡ như nó dài gấp mấy lần ngày bình thường. Giây phút bên Anh sao trôi đi mau quá vậy, nó yên bình ấm áp lắm, vậy mà Thần Thời Gian đã cho những khoảnh khắc đẹp đó trôi đi vun vút anh nhỉ? Anh có nghĩ thế không? Em chỉ muốn ở bên anh mãi...
Còn Anh, Anh nói chúng mình như đã là định mệnh của nhau. Từ khi quen nhau đã có những điều kì diệu rồi. Em và Anh hai con người xa lạ, thông qua cái hình thức trung gian thật đúng là theo cái kiểu kì quái vậy, mà mình lại đến với nhau sau bao nhiêu thời gian để lạc mất nhau cùng với bao nhiêu điều không tưởng. 

Năm thứ nhất....Khi mình quen nhau...
Khi Em quen Anh, đó là một sự thần kì. Em mở yahoo của Cúc và repply lại cho Anh... Anh đột ngột xuất hiện trả lời tin nhắn... khi ấy, Em thấy mình như một con mèo sợ bị phát hiện, mau tìm cách bỏ chạy thật nhanh... và Em cho Anh số điện thoại để Anh gọi lại cho Cúc. Anh gọi điện thoại về nói chuyện với Cúc, nhưng chưa lần nào nói chuyện với Em, cho tới khi Em về nhà, Anh vẫn gọi và mình bắt đầu nói chuyện từ đó. Anh còn nhớ không? Anh biết hôm đầu tiên mình nói chuyện cùng nhau mình đã nói chuyện trong bao lâu không? Em thì nhớ đấy, mình nói chuyện 30 phút đấy. Anh có thấy kì lạ không? Chẳng hiểu hôm đó mình đã nói những gì Anh nhỉ? Sao hai con người xa lạ mà có thể nói với nhau nhiều như thế? Em tự thấy Anh như đã rất gần với Em. Mình có thể nói chuyện hàng giờ mà không hết chuyện với điều đặc biệt là mình chưa gặp mặt bao giờ kể từ đó. 
Năm đầu tiên mình quen nhau, có lẽ thời gian mình nói chuyện điện thoại nhiều hơn là nói chuyện trực tiếp Anh nhỉ. Nhưng Em vẫn vui, vì khi ấy Em biết Anh đã là "Cái thùng rác di động" của Em, Em có thể ném tất cả buồn vui vào đó, ngày ngày Anh lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối của Em, mà chẳng phàn nàn gì...Cứ như thế tình cảm lớn dần lên... lớn dần lên...
Em thi không đậu đại học, Anh là người nói chuyện với Em, là người duy nhất biết Em khóc trong giấc ngủ, vì nghĩ mình thật không xứng đáng với tất cả, xấu hổ lắm, tâm trạng đè nặng lắm... Cảm ơn Anh vì lúc ấy đã bên Em, để bắt Em đừng khóc, để nói với Em là "Anh ghét những ai khóc" để Em không làm Mít Ướt nữa...

Năm thứ hai...
Em không học ở Hà Nội, Em tới một nơi rất xa, nơi bố gọi đó là Tộc. Em không muốn đi học, muốn ở nhà để thi lại năm nữa.. và rồi, khi thi lại lần thứ hai, Em cũng không nghĩ mình có thể đỗ... Một năm không ở Hà Nội, đi vào Miền Trung cùng những trải nghiệm mới, Em có nhiều bạn mới, Em có Dương luôn sẵn sàng bên Em, bất cứ lúc nào... Nhưng Em lại mất Anh, mất đi thói quen mỗi ngày nhận được tin nhắn của anh lúc 22h....Em ngóng trông tin nhắn của Anh.. nhưng đợi mãi không thấy... Em lo lắng và tưởng tượng đủ điều. Năm ấy, Anh khiến Em hai lần khiến luôn phải thấp thỏm vì không biết Anh thế nào, tại sao không nhắn tin cho Em hai tuần liền...cuối cùng xuất hiện, Anh nói Anh mất điện thoại và lần nữa là Anh bị tai nạn.... Anh biết không, tất cả những chuyện đó Em đều tưởng tượng ra, nhưng Em không muốn nó đến với Anh chút nào, ...và nó đến thật... Em lo lắng cho Anh... Em không biết lúc ấy tình cảm của Em dành cho Anh là gì, nhưng Em chỉ biết Em rất quý Anh, rất quý Anh... Quý Anh tới mức, muốn bấm số điện thoại của Em mà cứ bấm số của Anh, tới mức, gmail Em lập ra cũng có pass là tên của hai đứa mình....:) thật ngốc nghếch Anh nhỉ...
Chính vì quý Anh nhiều như vậy, Em luôn nghĩ Anh sẽ bên Em mãi, bên Em mãi cho tới khi Em có người yêu thì anh mới có... Thật buồn lắm, khi Anh cho Em xem ảnh chị ấy, chị ấy ưa nhìn, lại gần anh...Lúc ấy nước mắt Em như chực rơi xuống, lăn dài thật nhiều thật nhiều... Em cảm thấy mọi điều trở nên thật tệ. Có lẽ lúc ấy con người ích kỉ của em trỗi dậy nhiều hơn, Em không muốn san sẻ Anh cho bất kì ai, Em muốn Anh chỉ quan tâm tới mình Em thôi....Em rất buồn, em giận dỗi với anh, không thèm nói chuyện với Anh,...cứ như thế, Em thật ngốc nghếch trong hai tuần... khi Em nhận ra, Em không được để đánh mất tình bạn này.... Em quyết định trở thành em gái của anh, một người anh tốt bụng. Nhưng Em không nhắn tin cho Anh thường xuyên như trước nữa, không nói chuyện nhiều nữa... mỗi lần mình chuyện với nhau dường như tất cả đều gấp gáp lắm, đều có vẻ bận rộn,..."em ăn chưa? đang làm gì đây? dạo này em thế nào? Em vẫn khỏe,..." những câu trả lời rất chung chung...
Em gắn mình với cuộc sống xứ nghệ nhiều hơn, để không còn phải nghĩ đến Anh...

Năm thứ 3...
Em thi đỗ PR Học Viện báo chí và tuyên truyền... Anh không là xe ôm của Em như năm trước, không gặp nhau, chỉ có tin nhắn chúc Em thi tốt... Và may mắn đến với Em, Em trở về thủ đô học như mong muốn của tất cả mọi người... Năm đầu tiên ở Hà Nội, với Em đó là một hình phạt nặng nề, ồn ào, bụi bặm, xô bồ... tất cả làm Em căng thẳng, Em không yêu Hà Nội - Em nói với Anh như thế. Có những lúc Em nghĩ thật sai lầm khi Em từ bỏ ngôi vị "vua xứ mù" đề về với cái nơi chật trội này... Nhưng Anh không ở bên em, không quan tâm Em nhiều....:( Cả năm gặp nhau có 2 - 3 lần... với trên danh nghĩa anh - em kết nghĩa....

Năm thứ tư....
Em chuyển ra Cầu giấy, không ở với Cúc nữa. Em tự thay đổi mình, Em bắt đầu đi làm thêm, bắt đầu nhảy múa cùng với nhịp sống ở trung tâm... Và dần dần, Em quen với nó, quen tới mức, bây giờ xa nó Em sẽ thấy nhớ và buồn lắm....
Mọi thứ thay đổi kể từ ngày 1/2/2012. Theo Em là như thế... Em và Anh bắt đầu sánh bước cùng nhau mỗi ngày. Khi ấy Em nghĩ, Anh cần có Em chia sẻ vì cuộc sống của Anh có nhiều xáo trộn, Em là một Thiên Thần tốt bụng mà..:). Em dạo bước với Anh quanh Hồ Gươm, đi ăn kem với Anh.... Và lắng nghe những câu chuyện của Anh... Và em chợt phát hiện ra, sự quan tâm của Anh dành cho Em là khác lạ, khác trước nhiều lắm...Nó là sự quan tâm của một chàng trai muốn nắm giữ con tim một cô gái... Em biết điều đó, nhưng Em vẫn chưa dám thay đổi điều gì...
Còn một điều kì diệu nữa Anh ạ, Em đi chùa Hà cầu duyên cùng Lan, Thủy, và Kiến Lửa nữa, Em không tin vào điều ước đâu... Khi đi lên chùa Em chỉ nghĩ, Em sẽ có người yêu tốt bụng và yêu Em mãi mãi.... nhưng người đầu tiên Em nghĩ tới là Anh... và có lẽ ông Tơ, bà Nguyệt đã se duyên cho chúng mình, tự nhiên và lặng lẽ, Anh đến bên Em, ôm Em, và nói nhỏ vào tai Em "Đồng ý là bạn gái Anh, Em nhé!"...
Anh vẫn đợi em, đợi tới khi em đưa ra quyết đinh... và bây giờ Em đã có thể trả lời anh : Em yêu Anh, yêu Anh nhiều hơn bao giờ hết.... 


Bốn năm trôi đi, vậy mà cho tới ngày hôm đó 25/3/2012 mình mới thực sự tìm thấy nhau, tìm thấy nơi con tim mình đang được gửi ở đâu, được ủ ấm bằng một tình yêu như thế nào.... Thật kì diệu cho mối tình bắt đầu bằng cả Internet và điện thoại... phải không Anh? Tất cả giống như là định mệnh Anh nhỉ?



"Tôi đã biết yêu" - bây giờ, Em có thể nói như thế...và có thể nói "và Em muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ, cho vơi đi những khát khao mong chờ, cho dịu đi tình yêu như cháy bỏng, đang dạt dào trong tim em...." .
Yêu anh! Cua Bò Ngang ạ!

http://youtu.be/lmYHpZ-9ibg