Mỗi ngày em đều nghĩ anh là một người đàn ông tốt, hiền lành và tốt bụng. Em luôn tin tưởng anh và muốn được bên anh. Mỗi ngày bên anh là một ngày tràn đầy kỉ niệm, vui có, buồn có và hạnh phúc có.
Em yêu anh và quyết định trở thành vợ của anh vì em tin anh sẽ là người cha tốt nhất với các con của em, người chồng tốt nhất thế gian của em và là một người con hiếu thảo, lễ độ với bố mẹ em. Tình yêu ấy mỗi ngày một lớn lên, ngay cả khi nó sắp đơm hoa kết trái. Em sung sướng và hạnh phúc cả một ngày, nhất là khi nghe bố kể anh gọi bố mẹ em là Bố và Mẹ. Bố khen anh lễ độ và tinh ý. Mỗi lời khen của bố mẹ về anh càng làm em vui sướng, vì em tin mình đã lựa chọn đúng.
Em luôn nghĩ, em hạnh phúc vì có anh, có một người chồng biết yêu thương và chăm sóc gia đình. Bởi vậy em cũng tự hứa, em sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều để hoàn thiện mình hơn. Em sẽ học cách lắng nghe, để có thể hòa hợp với gia đình mới của mình. Em tin mình có thể làm được. Em tin mình cũng sẽ được bố mẹ chồng yêu thương như bố mẹ em yêu quý anh vậy.
Bố em - người đàn ông nóng tính, nhưng rất yêu thương vợ con. Ông chưa bao giờ quan niệm dâu hay rể. Con nào cũng là con của bố, bố yêu thương hết mực. Sai bố mắng, làm không đúng bố chỉ tận nơi cho cách làm. Ông cũng rất hay chuyện, rất thích con cái bày tỏ sự quan tâm tới bố mẹ. Vì ông sống rất tình cảm, coi trọng chữ tình là trên hết. Có thể nghèo đói, nhưng không thể sống không có tình có nghĩa, đó là cách bố đã dạy em. Bố là một người đàn ông của gia đình. Mọi chuyện lớn nhỏ, bố đều dành phần lo lắng thay mẹ. Từ việc chăm con ốm, tới quản lí con cái học hành, tới tìm hướng làm kinh tế, hay chia sẻ với con cái như những người bạn thực thụ... Bố đều lo thay mẹ. Anh là người đàn ông tinh tế, em nghĩ anh không gặp khó khăn trong việc nhận ra và hiểu phần nào đó tính cách của bố vợ. Vì thế, em nghĩ anh sẽ thân với bố nhanh thôi.
Mẹ em à! Bà hiền lắm. Anh vẫn thường nói mẹ anh và mẹ em có nhiều điểm tương đồng: ít nói và hay cười, tính hiền lành, yêu thương con cái. Mẹ em là người phụ nữ tần tảo, chịu khó, có khả năng nhẫn nhịn rất tốt - đức tính này em chẳng được thừa hưởng tí nào từ bà cả. Mẹ cũng là người giàu tình cảm, những khi buồn mẹ thường hay để trong lòng, ít nói ra. Chỉ khi nào đạt đến cực điểm thì em mới khóc. Những lần như thế em thương mẹ em nhiều lắm. Tuy để trong lòng, nhưng mẹ có một tấm lòng vị tha bao la với con cái anh ạ. Mẹ sẵn sàng cho cơ hội sửa sai và chia sẻ với con cái mọi chuyện. Em nghĩ, anh cũng sẽ hiểu tính mẹ nhanh thôi.
Nhà không có nhiều người, dì Hạnh chắc em không cần tả tính cách nhiều lắm. Dì còn trẻ, tính ngang bướng, em hay phải mắng mỏ dì nhiều. Sau này, khi ba anh em sống cùng nhau chắc sẽ nhanh hiểu tính nhau thôi anh nhỉ.
Nhà em ai cũng thẳng tính, chân thật anh à. Vì thế, em nghĩ chỉ cần một thời gian anh sẽ hòa nhập ngay. Em biết anh không lo lắng điều đó đâu, nhưng để tiếp thêm động lực cho anh tiến lại gần gia đình em nhanh hơn, em sẽ luôn ở bên, chia sẻ với anh mọi chuyện. Cố lên anh nhé, chồng của em!








